Ánh nắng chiều muộn len qua rèm cửa sổ mỏng manh, nhuộm đỏ căn phòng trọ nhỏ bé của tôi. Tôi ngồi co ro trên giường, tay cầm chiếc điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình. Những dòng chữ vềbệnh liên quan đến đường quan hệ tình dụcnhảy múa trước mắt, khiến tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Chỉ vài tuần trước, tôi đã để bản thân sa vào vòng tay một chàng trai lạ mặt tại quán bar. Nụ hôn nồng nàn, hơi thở nóng bỏng, và rồi... sự buông thả mà giờ đây tôi hối hận khôn nguôi. Da thịt anh ta ấm áp, mồ hôi mặn chát trên môi tôi, nhưng giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi mơ hồ.
Tôi tên Lan, 28 tuổi, một nhân viên văn phòng bình thường ở Sài Gòn. Cuộc sống độc thân khiến tôi đôi khi khao khát những cuộc phiêu lưu ngắn ngủi, nhưng lần này, nó có thể đánh đổi bằng sức khỏe."Mình có dấu hiệu gì không? Ngứa ngáy, chảy dịch, hay chỉ là tưởng tượng?"Tôi tự hỏi, tay vuốt ve vùng da nhạy cảm dưới lớp quần lót mỏng, cảm giác rờn rợn lan tỏa. Không thể chờ đợi nữa, tôi quyết định đến phòng khám da liễu tư nhân gần nhà, nơi bác sĩ được khen ngợi vì sự tận tâm.
"Mình có dấu hiệu gì không? Ngứa ngáy, chảy dịch, hay chỉ là tưởng tượng?"
Phòng khám nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng hòa quyện với hương hoa sữa từ ngoài đường. Tôi ngồi ở ghế chờ, chân run run, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Cửa phòng mở ra, và một người đàn ông cao ráo bước vào, mặc áo blouse trắng ôm sát cơ thể săn chắc. Anh ấy mỉm cười, giọng trầm ấm: "Chị Lan phải không? Mời vào."
Đó là Minh, bác sĩ chuyên khoa da liễu, khoảng 32 tuổi, với đôi mắt sâu thẳm và nụ cười khiến tôi bớt căng thẳng. Anh ấy ngồi đối diện, lắng nghe tôi kể lể về cuộc gặp gỡ tình cờ ấy, về nỗi lobệnh liên quan đến đường quan hệ tình dục. Tay anh nhẹ nhàng chạm vào cổ tay tôi khi kiểm tra mạch, da anh ấm áp, mang theo mùi xà phòng nam tính thoang thoảng."Sao anh lại dịu dàng thế này? Mình đang ở đây để khám bệnh cơ mà,"tôi nghĩ thầm, má nóng bừng.
"Sao anh lại dịu dàng thế này? Mình đang ở đây để khám bệnh cơ mà,"
"Chị đừng lo quá," Minh nói, giọng trấn an. "Chúng ta sẽ xét nghiệm ngay. Nhiều người nghĩbệnh liên quan đến đường quan hệ tình dụclà đáng sợ, nhưng phát hiện sớm thì chữa khỏi dễ dàng. Và quan trọng là, tình dục an toàn luôn mang lại niềm vui thực sự." Ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi, không phán xét, chỉ có sự chân thành. Kết quả xét nghiệm âm tính, nhưng cuộc trò chuyện kéo dài hơn dự kiến. Chúng tôi nói về cuộc sống, về những lần liều lĩnh, về cách bảo vệ bản thân mà vẫn tận hưởng khoái lạc.
Ra khỏi phòng khám, trời đã nhá nhem tối. Minh đề nghị: "Chị ăn tối với em nhé? Để thư giãn sau một ngày căng thẳng." Tôi gật đầu, trái tim rung động trước sự quan tâm ấy. Nhà hàng nhỏ ven sông, gió mát rượi thổi qua, mang theo mùi cá nướng thơm lừng. Rượu vang đỏ sóng sánh trong ly, vị chát lan tỏa trên đầu lưỡi. Chúng tôi cười đùa, tay chạm tay vô tình, điện giật chạy dọc sống lưng tôi."Anh ấy hiểu mình, không như những gã kia chỉ muốn thân xác."
"Anh ấy hiểu mình, không như những gã kia chỉ muốn thân xác."
Đêm ấy, Minh đưa tôi về căn hộ của anh, một không gian hiện đại với ánh đèn vàng dịu nhẹ. Cửa vừa khép, anh kéo tôi vào lòng, môi anh tìm đến môi tôi. Nụ hôn đầu nhẹ nhàng, rồi cuồng nhiệt hơn, lưỡi anh quấn quýt, vị rượu vang hòa quyện với hơi thở ngọt ngào. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng, da thịt tôi rạo rực, núm vú săn cứng dưới sự chạm xúc tinh tế. "Em muốn em," anh thì thầm, giọng khàn đục đầy khao khát.
Tôi gật đầu, tay run run cởi nút áo anh. Cơ ngực anh săn chắc, lông ngực lưa thưa cọ vào ngực tôi, mang theo mùi mồ hôi nam tính quyến rũ. Chúng tôi ngã xuống giường, ga trải giường mát lạnh ôm lấy da thịt nóng bỏng. Minh hôn từ cổ xuống ngực, lưỡi anh liếm láp núm vú tôi, tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng tôi vang vọng trong phòng."Trời ơi, sao anh biết cách làm mình tan chảy thế này?"Tay anh luồn xuống dưới, ngón tay khéo léo vuốt ve âm hộ tôi qua lớp vải lót, nước nhờn thấm ướt, mùi dục tình lan tỏa nồng nàn.
"Trời ơi, sao anh biết cách làm mình tan chảy thế này?"
"Chúng ta dùng bao nhé," Minh nói, giọng nghiêm túc giữa cơn say tình. Anh lấy bao cao su từ ngăn kéo, xé vỏ bằng răng, động tác chậm rãi đầy khiêu khích. Tôi nhìn dương vật anh dựng đứng, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng. Anh đeo bao một cách thành thạo, rồi nằm đè lên tôi, cọ xát nhẹ nhàng. "Em sẵn sàng chưa?" Anh hỏi, mắt nhìn sâu vào mắt tôi. "Sẵn sàng," tôi thì thầm, hai chân quấn lấy hông anh.
Anh từ từ tiến vào, âm hộ tôi co bóp ôm chặt lấy anh, cảm giác đầy đặn khiến tôi cong người rên rỉ. Tiếng da thịt va chạm nhịp nhàng, ướt át vang lên, hòa cùng tiếng thở dốc. Mùi mồ hôi, mùi tinh dịch bị bao chắn lại, tất cả tạo nên bản giao hưởng dục vọng. Tay tôi cào cấu lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ, anh đẩy mạnh hơn, sâu hơn, chạm đến điểm G khiến tôi run rẩy."Đây mới là tình dục thực sự, an toàn và mãnh liệt."Nhịp độ tăng dần, tôi quấn chặt lấy anh, hông uốn éo đón nhận từng cú thúc.
"Đây mới là tình dục thực sự, an toàn và mãnh liệt."
Cao trào đến đột ngột. Tôi hét lên, âm đạo co giật dữ dội, nước nhờn tuôn trào ướt đẫm ga giường. Minh rên lớn, cơ thể anh căng cứng, bắn tinh vào bao cao su. Chúng tôi nằm ôm nhau, mồ hôi nhễ nhại, tim đập loạn nhịp. Hơi thở anh phả vào tai tôi, ấm áp và dịu dàng. "Cảm ơn em," anh nói, hôn nhẹ lên trán tôi.
Sáng hôm sau, nắng mai chiếu qua cửa sổ, tôi tỉnh dậy trong vòng tay Minh. Cơ thể êm ái, không còn nỗi lobệnh liên quan đến đường quan hệ tình dụcám ảnh. Chúng tôi ăn sáng cùng nhau, bánh mì kẹp trứng nóng hổi, cà phê đắng ngắt. "Từ nay, chúng ta sẽ luôn cẩn thận, để tận hưởng những khoảnh khắc thế này," Minh nói, siết chặt tay tôi. Tôi mỉm cười, lòng tràn đầy bình yên. Cuộc gặp gỡ ấy không chỉ xóa tan nỗi sợ, mà còn mở ra một chương mới, nơi đam mê và trách nhiệm song hành.
Những ngày sau, chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn. Mỗi lần làm tình, luôn có bao cao su, luôn có sự trò chuyện chân thành về sức khỏe. Niềm vui tình dục giờ đây không còn là liều lĩnh, mà là sự gắn kết sâu sắc. Tôi học được rằng,bệnh liên quan đến đường quan hệ tình dụckhông phải là kẻ thù của khoái lạc, mà là lời nhắc nhở để yêu thương bản thân và đối phương chân thành hơn. Và Minh, anh ấy chính là minh chứng sống động cho điều đó.