Tôi đứng trong căn bếp nhỏ ấm áp của tiệm bánh ở góc phố cổ Hà Nội, nơi mùi vani và sữa tươi lan tỏa quyện lẫn với hơi nóng từ lò nướng. Tay tôi nhào bột mịn màng, lòng trắng trứng đánh bông xốp như mây, và lớp kem custard vàng óng ánh đang sôi sùng sục trên bếp gas.Bánh custas les jours– món bánh gia truyền từ bà nội tôi, mang chút hương vị Pháp xen lẫn Việt Nam, với lớp vỏ giòn tan và nhân kem béo ngậy, ngọt ngào như những ngày hè tuổi thơ. Mỗi lần làm, tôi lại nhớ về những kỷ niệm mơ hồ, những ngày dài trôi qua êm đềm nhưng đầy khát khao thầm kín.
Hôm nay, trời mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, khách thưa thớt. Tôi lau mồ hôi trán, mái tóc dài buộc cao xõa vài sợi lòa xòa trên gò má ửng hồng. Lan, 28 tuổi, độc thân sau mối tình tan vỡ hai năm trước. Cuộc sống xoay quanh tiệm bánh, nhưng đêm về, cơ thể tôi lại réo rắt những cơn sóng dục vọng không tên. Tôi nhúng ngón tay vào lớp kem custard còn nóng hổi, đưa lên môi nếm thử. Vị ngọt tan chảy trên đầu lưỡi, kem óng ả dính nhẹ, khiến tôi khẽ rùng mình tưởng tượng bàn tay ai đó vuốt ve nơi nhạy cảm nhất.
Cửa tiệm kêu leng keng, Minh bước vào, chiếc áo khoác da ướt mưa nhỏ giọt. Anh là khách quen, chàng kiến trúc sư 32 tuổi với nụ cười ấm áp và đôi mắt sâu thẳm. "Chị Lan, hôm nay có bánh custas les jours mới không ạ?" anh hỏi, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian ẩm ướt. Tôi mỉm cười, tim đập nhanh hơn một nhịp. "Có chứ anh, vừa ra lò. Anh ngồi đi, em pha trà sen."
Anh ngồi bên quầy, mắt theo dõi tôi cắt bánh. Lớp vỏ nứt nhẹ dưới dao, nhân kem trào ra trắng ngần, thơm lừng. Tôi đưa miếng bánh cho anh, ngón tay vô tình chạm khẽ vào tay anh. Da anh ấm áp, chai sạn từ những bản vẽ dài đêm, khiến tôi rạo rực. "Ngon quá chị ơi, ngọt mà không ngấy, như mật ong rừng ấy," anh khen, môi mím miếng bánh, lưỡi liếm nhẹ vụn kem dính bên khóe miệng. Tôi nuốt nước bọt, tưởng tượng lưỡi anh lướt trên da thịt tôi.
Sao tim mình đập nhanh thế này? Chỉ là một vị khách thôi mà. Hay là... mình đã khao khát anh từ lâu?
Mưa ngoài trời nặng hạt hơn, phố vắng tanh. "Anh ở lại giúp em dọn bếp nhé? Mưa to quá," tôi rủ rê, giọng hơi run. Anh gật đầu, mắt ánh lên tia lửa. Chúng tôi cùng vào bếp sau, tay anh cầm khăn lau bàn, tôi rửa chén. Không khí ngột ngạt bởi hơi nóng bánh nướng và mùi custard còn vương. Tay anh chạm vai tôi khi với lấy cái khay, hơi thở anh phả sau gáy tôi ấm áp, mang theo mùi nước hoa gỗ trầm quyện khói thuốc lá.
"Chị làm bánh custas les jours khéo thật. Ăn một miếng là nhớ mãi những ngày ấy," anh thì thầm, tay đặt nhẹ lên eo tôi. Tôi quay lại, mặt đối mặt, khoảng cách chỉ còn gang tấc. Môi anh gần quá, tôi ngửi thấy hơi thở ngọt ngào từ bánh. "Những ngày nào anh?" tôi hỏi khẽ, tay vô thức nắm lấy áo anh. "Những ngày anh mơ về chị," anh đáp, rồi môi anh áp lên môi tôi.
Nụ hôn đầu ngọt ngào như kem custard, lưỡi anh quấn quýt, vị bánh còn đọng hòa quyện vị anh. Tôi rên khẽ, tay ôm chặt cổ anh, cảm nhận cơ ngực rắn chắc qua lớp áo mỏng. Chúng tôi ngã vào nhau bên bàn bếp, tay anh luồn dưới áo tôi, vuốt ve lưng trần mịn màng. Da tôi nổi gai ốc dưới những ngón tay chai sạn, nóng bỏng. "Lan... em đẹp quá," anh thì thầm, môi trượt xuống cổ tôi, cắn nhẹ da thịt khiến tôi cong người.
Tôi kéo anh vào phòng nhỏ sau bếp, nơi tôi nghỉ trưa. Cửa khép lại, mưa ngoài át tiếng thở dốc. Chúng tôi cởi áo nhau trong ánh đèn vàng vọt, da thịt trần trụi chạm nhau lần đầu. Cơ thể anh săn chắc, lông ngực đen nhánh cọ vào vú tôi căng mọng, núm vú cứng ngắc dưới hơi thở anh. Tôi vuốt ve bụng anh phẳng lì, xuống thấp hơn, nắm lấy dương vật anh đang cương cứng, nóng hổi trong tay. "Anh... to quá," tôi thì thầm, tay vuốt nhẹ, cảm nhận mạch đập dồn dập.
Anh đẩy tôi nằm xuống chiếc giường nhỏ, môi ngấu nghiến vú tôi, lưỡi vòng quanh núm vú hồng hào. Tôi rên rỉ, tay bấu chặt vai anh, mùi mồ hôi anh quyện với vani từ bánh làm tôi say đắm. Tay anh luồn xuống dưới, ngón tay khẽ tách môi âm hộ tôi ướt át, vuốt ve hột le sưng mọng. "Em ướt hết rồi Lan... em muốn anh phải không?" anh hỏi, giọng khàn đục dục vọng. "Ừ... anh vào đi... em chịu hết nổi," tôi van xin, hông uốn éo.
Cơ thể mình như tan chảy, giống lớp kem bánh custas les jours dưới lửa nóng. Anh là ngọn lửa ấy, thiêu đốt em.
Anh quỳ giữa hai chân tôi, đầu dương vật to lớn cọ vào lối vào ẩm ướt. Chậm rãi, anh đẩy vào, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn toàn. Tôi hét khẽ vì sung sướng, thành âm đạo co bóp ôm chặt anh, cảm giác căng tràn khiến nước mắt tôi trào ra. Anh bắt đầu nhấp, chậm rồi nhanh dần, tiếng da thịt va chạm ướt át lẫn với tiếng mưa rơi lộp độp. Mỗi cú thúc sâu, anh chạm đến điểm nhạy cảm nhất, khiến tôi run rẩy, móng tay cào xước lưng anh.
Tôi ngồi dậy, đẩy anh nằm ngửa, cưỡi lên anh. Tay chống ngực anh, tôi nhún nhảy, hông xoay tròn, cảm nhận anh đâm sâu hơn. Vú tôi nảy tưng tưng trước mắt anh, anh với tay bóp mạnh, kéo núm vú khiến tôi rên to hơn. Mùi arousal lan tỏa, mặn mồ hôi lẫn ngọt kem từ tay chúng tôi. "Lan... chặt quá... anh sắp ra," anh gầm gừ, tay bấu mông tôi. "Ra đi anh... cùng em..." tôi thì thầm, tăng tốc, âm đạo co thắt dữ dội.
Đỉnh điểm đến, tôi cong người hét lớn, cơn cực khoái cuồn cuộn như sóng vỡ bờ, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm đùi anh. Anh bắn tinh nóng hổi vào sâu trong tôi, cơ thể run bần bật. Chúng tôi ôm nhau, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại dính chặt da thịt. Anh hôn nhẹ trán tôi, tay vuốt tóc. "Em tuyệt vời Lan ơi."
Nằm bên nhau sau cơn bão tố, mưa ngoài đã tạnh, trăng lọt qua khe cửa sổ chiếu lên cơ thể chúng tôi lấp lánh. Tôi gối đầu lên ngực anh, nghe tim anh đập đều đặn.Bánh custas les jourstrên bàn bếp nguội lạnh, nhưng hương vị của nó vẫn đọng mãi trong ký ức chúng tôi – ngọt ngào, nóng bỏng, đầy đam mê. Những ngày ấy, giờ đây không còn cô đơn. Anh là người đàn ông của tôi, và tiệm bánh này sẽ chứng kiến bao đêm tương tự.
Sáng hôm sau, anh giúp tôi nướng mẻ bánh mới. Tay chúng tôi dính bột, cười đùa, và tôi biết, dục vọng chỉ mới bắt đầu. Cuộc sống giờ thêm phần rực rỡ, như lớp kem vàng óng của bánh custas les jours dưới nắng mai.