Tôi lái xe qua những con phố đông đúc của Lille vào một buổi chiều mưa phùn, lòng đầy lo lắng sau vụ tai nạn giao thông nhỏ cách đây vài ngày. Chiếc xe của tôi bị một tài xế say rượu đâm trúng, may mắn chỉ xây xát nhẹ nhưng thủ tục pháp lý thì rối rắm. Bạn bè khuyên tôi tìmavocat spécialisé dans les accidents de la route Lille, và cái tên Étienne Moreau nổi lên như một chuyên gia hàng đầu. Tôi hẹn gặp ông ấy tại văn phòng ở trung tâm thành phố, trái tim đập nhanh hơn cả khi xe lao vào nhau.
Văn phòng của Étienne nằm trên một con phố cổ kính, mùi cà phê rang xay thoang thoảng lẫn với hương nước hoa nam tính quyến rũ. Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng chuông leng keng vang vọng nhẹ nhàng. Ông ấy đứng dậy chào đón, cao lớn với bộ vest đen ôm sát cơ thể lực lưỡng, mái tóc đen nhánh chải ngược, đôi mắt xanh thẳm lóe lên sự tự tin. "Bonjour, mademoiselle. Tôi là Étienne Moreau,avocat spécialisé dans les accidents de la route Lille," ông nói bằng giọng trầm ấm, bắt tay tôi chắc chắn, da ông ấm áp và thô ráp khiến tôi rùng mình.
"Trời ơi, sao anh ấy lại đẹp trai thế này? Mình phải tập trung vào vụ việc chứ,"
tôi nghĩ thầm, cố gắng giữ giọng bình tĩnh khi kể lại sự việc. Étienne lắng nghe chăm chú, ghi chép nhanh, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn tôi với nụ cười nửa miệng đầy mê hoặc. Không khí phòng ngột ngạt dần bởi hơi thở của chúng tôi, mùi da thuộc từ ghế sofa hòa quyện với hương nước hoa của ông, ngọt ngào như mật ong hoang dã.
Buổi tư vấn kéo dài hơn dự kiến. Ông phân tích hồ sơ, chỉ ra những điểm mạnh để đòi bồi thường cao nhất. "Cô sẽ thắng lớn, Lan," ông nói, gọi tên tôi bằng giọng Pháp quyến rũ, khiến tim tôi lỡ nhịp. Khi tôi đứng dậy ra về, tay ông vô tình chạm vào cánh tay tôi, một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Nếu cần gì thêm, hãy gọi cho tôi bất cứ lúc nào," ông thì thầm, trao danh thiếp với số điện thoại cá nhân.
Đêm đó, nằm trên giường khách sạn, tôi không ngủ được. Hình ảnh Étienne ám ảnh, đôi môi dày của ông, bàn tay mạnh mẽ. Tôi nhắn tin cảm ơn, và ông trả lời ngay: "Ngủ ngon, Lan. Mai gặp tiếp để ký hợp đồng nhé?" Cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya, từ vụ tai nạn sang những câu chuyện cá nhân. Ông kể về Lille, về những vụ việc anh hùng cứu người trên đường phố, giọng ông qua điện thoại như vuốt ve da thịt tôi.
Act hai bắt đầu từ buổi gặp thứ hai. Văn phòng vắng vẻ hơn, chỉ có chúng tôi. Étienne rót rượu vang đỏ, mùi nho chín mọng lan tỏa. "Để chúc mừng chiến thắng sắp tới," ông nói, cụng ly. Rượu ấm lan vào huyết quản, má tôi ửng hồng. Chúng tôi ngồi sát nhau trên sofa, thảo luận chi tiết hợp đồng, nhưng ánh mắt ông cứ lướt qua cổ áo sơ mi của tôi, nơi da thịt trắng ngần lộ ra.
Tôi cảm nhận hơi thở ông nóng hổi trên tai khi ông giải thích một điều khoản. "Lan, cô thật sự rất mạnh mẽ," ông thì thầm. Tim tôi đập thình thịch, nhịp thở dồn dập. Tôi quay mặt, môi chúng tôi chỉ cách nhau vài phân."Mình muốn anh ấy. Đây là sai lầm sao? Không, đây là dục vọng tự nhiên, giữa hai người lớn."Tôi khẽ gật đầu, và ông hôn tôi, nhẹ nhàng ban đầu như thử nghiệm, rồi cuồng nhiệt hơn. Môi ông mềm mại, vị rượu vang lẫn lưỡi ông quấn quýt, ngọt ngào và đắng nhẹ.
"Mình muốn anh ấy. Đây là sai lầm sao? Không, đây là dục vọng tự nhiên, giữa hai người lớn."
Bàn tay ông vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng, da tôi nổi gai ốc dưới từng cái chạm. Tôi đáp lại, cởi nút áo ông, cảm nhận cơ ngực rắn chắc, lông ngực đen nhánh cọ vào ngón tay tôi. Chúng tôi đứng dậy, ông bế tôi lên bàn làm việc, giấy tờ rơi lả tả nhưng chẳng ai quan tâm. Tiếng mưa ngoài cửa sổ át đi tiếng thở hổn hển của chúng tôi.
Étienne cởi áo tôi chậm rãi, hôn từng centimet da thịt lộ ra. Miệng ông ngậm lấy núm vú tôi, liếm láp nhẹ nhàng khiến tôi cong người rên rỉ.Mùi mồ hôi nam tính của ông quyện với nước hoa, khiến tôi ướt át giữa hai đùi.Tay ông luồn xuống, vuốt ve qua lớp quần lót mỏng, ngón tay khéo léo xoa nhẹ hột le khiến tôi run rẩy. "Em đẹp quá, Lan," ông thì thầm bằng tiếng Pháp, giọng khàn đục dục vọng.
Tôi kéo khóa quần ông, bàn tay run run nắm lấy dương vật cứng ngắc, nóng bỏng và giật giật trong lòng bàn tay. Da nó mịn màng, mạch máu nổi rõ, tôi vuốt ve chậm rãi, nghe ông rên lên khoái lạc. Chúng tôi cởi hết quần áo, da thịt trần trụi áp sát, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Ông nâng hông tôi, đầu khất dương vật cọ vào lối vào ẩm ướt, trượt nhẹ rồi đẩy sâu vào một nhịp mạnh mẽ.
Ôi trời ơi, anh ấy lấp đầy tôi hoàn hảo!Tôi hét lên trong đầu, móng tay cào vào lưng ông khi ông thúc đẩy nhịp nhàng. Tiếng da thịt va chạmphạch phạchhòa cùng tiếng rên rỉ, mùi tình dục nồng nặc lan tỏa. Ông hôn cổ tôi, cắn nhẹ da thịt, tay bóp mông tôi chắc chắn. Tôi quấn chân quanh hông ông, thúc hông đáp lại, cảm giác khoái cảm dâng trào từng đợt sóng.
Rồi nhịp độ tăng nhanh, ông thì thầm những lời dâm đãng bằng tiếng Pháp xen Việt: "Em chặt quá, Lan... Anh sắp ra..." Tôi siết chặt hơn, cơ thể co giật trong cơn cực khoái đầu tiên, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm bàn làm việc. Ông đẩy mạnh vài nhịp cuối, rống lên và bắn tinh nóng hổi sâu vào tôi, cơ thể chúng tôi run rẩy đồng bộ.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại. Étienne vuốt tóc tôi, hôn trán nhẹ nhàng. "Đó là buổi tư vấn tuyệt vời nhất," ông cười. Tôi cười đáp lại, cảm giác bình yên lan tỏa. Sau đó, ông giúp tôi mặc quần áo, sắp xếp lại giấy tờ, vẫn chuyên nghiệp như mộtavocat spécialisé dans les accidents de la route Lilleđích thực.
Vài tuần sau, vụ việc kết thúc thắng lợi, tôi nhận bồi thường lớn. Nhưng điều đọng lại là những buổi gặp riêng tư sau đó, nơi dục vọng bùng nổ tự do. Étienne không chỉ là luật sư, mà còn là người tình khiến tôi khám phá bản thân. Lille giờ đây không còn là thành phố xa lạ, mà là nơi ký ức da diết về da thịt quấn quýt, hơi thở hòa quyện, và tình yêu bất ngờ nảy nở từ một vụ tai nạn.
Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm nhận được vị mặn của mồ hôi ông trên môi, tiếng tim đập dồn dập bên tai, và sự ấm áp lấp đầy. Đó là hành trình từ nạn nhân tai nạn đến nữ hoàng dục vọng, nhờ một avocat tài ba ở Lille.