Tôi gặp Lan lần đầu tiên tại một quán bar ven sông Sài Gòn, nơi ánh đèn neon lấp lánh phản chiếu trên mặt nước đen ngòm. Cô ấy ngồi một mình, mái tóc dài buông xõa, chiếc váy đỏ ôm sát cơ thể khiến tôi không thể rời mắt. Mùi nước hoa thoang thoảng từ cô ấy lan tỏa, quyện lẫn với hương cà phê đen đậm đặc trong không khí ẩm ướt của đêm hè. Tôi tiến lại gần, tim đập thình thịch, và bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một câu bông đùa vụng về về cơn mưa bất chợt ngoài kia.
Cô ấy cười, nụ cười làm đôi mắt long lanh dưới ánh sáng mờ ảo,tôi nghĩ thầm, cảm giác da diết lan tỏa từ ngực xuống bụng. Chúng tôi nói chuyện suốt hai giờ, từ những câu chuyện công việc nhàm chán đến những giấc mơ hoang đường về du lịch. Lan là một nhà thiết kế đồ họa tự do, 28 tuổi, độc lập và đầy sức sống. Tôi, Minh, 30 tuổi, lập trình viên, đang ly hôn gần đây, khao khát một chút ấm áp. Khi quán đóng cửa, tôi rủ cô ấy về căn hộ của mình ở quận 7. Cô ấy do dự giây lát, rồi gật đầu, bàn tay mềm mại nắm lấy tay tôi, da thịt ấm áp khiến mạch máu tôi dồn lên.
Về đến nhà, không khí thay đổi ngay lập tức. Căn phòng khách nhỏ hẹp, mùi gỗ thông từ đồ nội thất cũ kỹ hòa quyện với hương cơ thể cô ấy. Chúng tôi hôn nhau trên ghế sofa, môi cô ngọt ngào như mật ong, lưỡi quấn quýt mang theo vị rượu vang đỏ còn đọng lại. Tay tôi lướt trên lưng cô, cảm nhận lớp vải mỏng manh run rẩy dưới đầu ngón tay. Nhưng rồi, Lan đột ngột dừng lại, thở hổn hển, đôi mắt cô ấy nhìn tôi đầy lo lắng.
"Minh, em... em cần nói với anh một chuyện," cô ấy thì thầm, giọng run run. "Em từng bịbệnh tình dụccách đây hai năm. Herpes, nhưng em đã chữa khỏi hoàn toàn, có giấy khám từ bác sĩ. Em không muốn giấu anh, vì em tin anh."
Tôi sững sờ, tim đập mạnh như trống đánh.Bệnh tình dục,hai từ ấy vang vọng trong đầu tôi, gợi lên những nỗi sợ mơ hồ từ những bài báo tôi từng đọc. Nhưng nhìn vào mắt cô ấy, sự chân thành và nỗi sợ hãi lộ rõ, tôi cảm nhận được sức mạnh của sự tin tưởng ấy. Tôi ôm chặt cô, thì thầm: "Anh không sợ, Lan. Anh tin em. Chúng ta sẽ cẩn thận, và anh sẽ đi khám cùng em nếu cần." Lời nói ấy như xua tan bóng tối, thay vào đó là dòng chảy ấm áp của sự gắn kết. Cô ấy khóc, nước mắt mặn chát trên môi tôi khi chúng tôi hôn tiếp, sâu hơn, mãnh liệt hơn.
Đó là lúc căng thẳng bắt đầu leo thang. Chúng tôi chuyển vào phòng ngủ, nơi ánh trăng lọt qua rèm cửa mỏng, chiếu lên tấm ga trải giường trắng muốt. Tôi cởi váy cho cô, từng nút áo bung ra chậm rãi, lộ ra làn da nâu mịn màng, núm vú săn chắc dưới lớp ren đen. Mùi da thịt cô ấy, pha lẫn mồ hôi nhẹ và nước hoa, khiến tôi say đắm. Tay tôi vuốt ve bụng cô, cảm nhận cơ bụng co thắt dưới đầu ngón tay, rồi trượt xuống vùng kín ẩm ướt. Cô ấy rên rỉ, âm thanh khàn khàn vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, như bản nhạc dạo đầu đầy mê hoặc.
Tại sao lại ngọt ngào thế này?tôi tự hỏi, trong khi lưỡi tôi lướt trên cổ cô, nếm vị mặn của mồ hôi. Lan đáp lại cuồng nhiệt, tay cô cào nhẹ lên lưng tôi, móng tay để lại những vệt đỏ rát bỏng, đẩy tôi vào cơn điên cuồng. Chúng tôi nói về nó – vềbệnh tình dụcấy – không phải như gánh nặng, mà như một phần của hành trình. "Nó làm em mạnh mẽ hơn," cô thì thầm, trong lúc tay cô vuốt ve dương vật tôi, cứng ngắc và nóng bỏng trong lòng bàn tay mềm mại. "Và anh... anh làm em cảm thấy an toàn." Những lời ấy như lửa thiêu đốt, khiến tôi muốn chiếm hữu cô hoàn toàn.
Căng thẳng dâng cao khi chúng tôi sử dụng bao cao su – không phải gượng ép, mà tự nhiên, như một phần của sự gần gũi. Tôi nằm ngửa, để cô ấy ngồi lên, cơ thể cô lướt xuống chậm rãi, bao trọn lấy tôi trong lớp da thịt nóng hổi, ẩm ướt. Âm thanh da thịt va chạm ướt át vang lên nhịp nhàng, hòa quyện với tiếng thở dốc và những tiếng rên rỉ ngày càng lớn. Mùi tình dục lan tỏa, nồng nàn, kích thích mọi giác quan. Tay tôi bóp chặt mông cô, cảm nhận cơ bắp săn chắc co giật mỗi khi cô dập xuống, nhịp điệu tăng dần từ chậm rãi đến điên cuồng.
Trong đầu tôi, những suy nghĩ hỗn loạn:Cô ấy đẹp quá, mạnh mẽ quá. Bệnh tình dục gì chứ, nó chỉ làm chúng ta gần nhau hơn.Lan cúi xuống, núm vú cọ sát ngực tôi, lưỡi cô liếm láp tai tôi, hơi thở nóng hổi thì thầm những lời dâm đãng: "Mạnh nữa đi anh, em muốn anh tất cả." Tôi lật cô nằm dưới, thúc sâu hơn, nhanh hơn, cảm giác siết chặt từ âm đạo cô khiến tôi run rẩy. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống ga giường, tạo nên âm thanh lộp độp nhỏ bé giữa cơn bão dục vọng. Tim tôi đập loạn xạ, mạch máu dồn về hạ bộ, mọi giác quan tập trung vào điểm giao nhau ấy – nóng bỏng, trơn tru, đầy khoái lạc.
Chúng tôi thay đổi tư thế, cô ấy quỳ gối, tôi từ phía sau, tay ôm eo cô, thúc mạnh mẽ. Làn da mông cô rung động dưới mỗi cú va chạm, tiếng vỗ bồm bộp vang vọng như trống hội. Mùi tóc cô, mùi da thịt, tất cả quyện vào không khí ngột ngạt của phòng ngủ. Nội tâm tôi dâng trào: sự sợ hãi ban đầu vềbệnh tình dụcgiờ biến thành niềm tin mãnh liệt, khiến khoái cảm nhân đôi. Cô ấy hét lên, cơ thể co giật trong cơn cực khoái đầu tiên, âm đạo siết chặt quanh tôi, kéo tôi theo vào vực thẳm.
Tôi bùng nổ bên trong bao cao su, dòng tinh dịch nóng hổi phun trào, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Chúng tôi ngã vật ra giường, thở hổn hển, da thịt dính sát vào nhau, mồ hôi nguội dần mang theo mùi tình ái nồng đậm. Lan ôm tôi, đầu tựa ngực, lắng nghe nhịp tim tôi chậm lại. "Cảm ơn anh," cô thì thầm, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực tôi.
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm, chúng tôi thức dậy với nụ cười. Tôi pha cà phê, mùi đậm đà lan tỏa, và chúng tôi nói về tương lai – về việc cùng đi khám định kỳ, về sự tin tưởng vượt qua nỗi sợbệnh tình dục. Không còn bóng tối, chỉ có ánh sáng của sự gắn kết sâu sắc hơn. Lan hôn tôi lần nữa, môi mềm mại hứa hẹn những đêm đam mê tiếp theo. Chúng tôi đã biến nỗi sợ thành ngọn lửa, và ngọn lửa ấy vẫn cháy bỏng trong tim tôi.