Tôi là Lan, hai mươi tám tuổi, sống trong ngôi nhà nhỏ ven sông Sài Gòn cùng cha mẹ già. Mỗi sáng, tôi dậy từ tờ mờ, nấu cháo gà cho cha, pha trà sen cho mẹ.Hiếu thảolà kim chỉ nam cuộc đời tôi. Mẹ thường dạy: "Bách ác dâm vi thủ, vạn thiện hiếu vi tiên". Trăm điều ác, dâm dục đứng đầu; muôn điều thiện, hiếu thảo đứng trước. Tôi khắc cốt ghi tâm, sống đời son sắt, chưa từng sa ngã.
Nhưng rồi Minh xuất hiện. Anh là bạn học cũ, nay về thăm quê sau bao năm xa cách. Cao ráo, mái tóc đen nhánh lòa xòa trán, nụ cười ấm áp như nắng mai. Chúng tôi gặp nhau ở chợ cá, nơi tôi mua cá lóc tươi cho bữa tối gia đình. "Lan, em vẫn xinh đẹp như ngày nào," anh nói, giọng trầm ấm khiến tim tôi rung động. Mùi mồ hôi nam tính lẫn khói chợ thoang thoảng, làm tôi bối rối. Tôi cười e thẹn, tránh ánh mắt anh, nhưng cơ thể phản bội, da gà nổi lên dưới lớp áo bà ba mỏng.
Tối ấy, nằm trên chiếc giường tre kêu cót két, tôi không ngủ được. Hình ảnh Minh ám ảnh. Tay anh chạm nhẹ vai tôi khi đưa giỏ cá, cảm giác ấm áp lan tỏa như dòng sông mùa lũ. "Bách ác dâm vi thủ", tôi tự nhủ, cố dập tắt ngọn lửa đang nhen nhóm. Nhưng dục vọng thì thầm: chỉ một lần, có sao đâu? Sáng hôm sau, anh nhắn tin: "Gặp anh ở quán cà phê ven sông nhé?". Tôi do dự, rồi gật đầu. Cha mẹ bận đi chùa, tôi có chút tự do hiếm hoi.
Quán cà phê nhỏ, gió sông mang theo mùi phù sa ẩm ướt. Minh ngồi chờ, ly đen đá đọng sương. Chúng tôi nói chuyện xưa, tiếng cười vang vọng át tiếng sóng vỗ. Tay anh vô tình chạm tay tôi khi với ly nước, da thịt tiếp xúc như điện giật. Tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập. "Em vẫn giữ nếp nhà à?" anh hỏi, mắt lấp lánh. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng sóng gió."Vạn thiện hiếu vi tiên, nhưng sao dục vọng lại mạnh mẽ thế này?"Tôi nghĩ thầm.
"Vạn thiện hiếu vi tiên, nhưng sao dục vọng lại mạnh mẽ thế này?"
Những buổi gặp sau, căng thẳng leo thang. Lần đầu, anh hôn tôi dưới tán bàng bên sông. Môi anh mềm mại, vị cà phê đắng ngắt hòa quyện lưỡi tôi. Tay anh vuốt ve lưng, qua lớp áo mỏng, cảm giác nóng bỏng khiến tôi run rẩy. Mùi da anh, pha lẫn xà phòng và mồ hôi, quyến rũ chết người. Tôi đẩy anh ra, thì thầm: "Không được, anh ơi. Mẹ dạybách ác dâm vi thủ." Nhưng anh ôm chặt: "Lan, chúng ta đều người lớn. Anh yêu em, và em cũng vậy. Đừng để lời dạy cũ kìm hãm hạnh phúc."
Đêm ấy, tôi nằm thao thức. Cơ thể nóng ran, tay vô thức lướt xuống bụng dưới, nơi ẩm ướt đang gọi mời. Tôi tưởng tượng bàn tay anh thay thế, thô ráp mạnh mẽ. Tiếng côn trùng ngoài cửa sổ hòa quyện nhịp thở gấp gáp của tôi. "Vạn thiện hiếu vi tiên, nhưng hiếu thảo không phải là sống khổ sở," tôi tự biện minh. Sáng hôm sau, tôi nhắn anh: "Tối nay, nhà em không có ai."
Act hai bắt đầu từ đó. Minh đến lúc hoàng hôn, mang theo bó hoa sữa trắng muốt, mùi hương ngát ngọt lan tỏa căn nhà. Cha mẹ đi thăm họ hàng xa, để lại không gian riêng tư. Chúng tôi ngồi trên ghế sofa cũ, tay trong tay. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét cương nghị. "Em chắc chứ?" anh hỏi, giọng khàn khàn. Tôi gật đầu, tim đập như trống hội. Môi chúng tôi chạm nhau, nụ hôn sâu hơn, lưỡi quấn quýt, vị nước bọt ngọt ngào khiến đầu óc quay cuồng.
Anh cởi nút áo tôi chậm rãi, từng cái một, lộ ra làn da trắng ngần lấp lánh mồ hôi. Tay anh vuốt ve bầu ngực, núm vú cứng lại dưới ngón cái anh day nhẹ.Ồ, cảm giác tê dại lan tỏa, tôi rên rỉ trong cổ họng. Mùi cơ thể anh gần kề, nồng nàn dục vọng, hòa quyện hương hoa sữa. Tôi kéo áo anh, ngực anh rộng lớn, lông ngực đen nhánh cọ vào da tôi nhột nhạt. Chúng tôi ngã xuống sofa, quần áo vương vãi sàn nhà gỗ kêu ken két.
Anh hôn xuống cổ, vai, rồi ngậm lấy vú tôi. Lưỡi anh liếm láp, răng khẽ cắn, tiếng chụt chụt ướt át vang vọng. Tay anh luồn xuống, ngón tay trượt vào nơi ẩm ướt nhất, day nhẹ hột le sưng mọng. "Ư... anh..." tôi thở hổn hển, hông uốn éo theo nhịp. Mùi dâm thủy thoang thoảng, kích thích khứu giác. Nội tâm tôi giằng xé:"Bách ác dâm vi thủ, nhưng sao khoái lạc lại diệu kỳ thế? Hiếu thảo không cấm yêu đương chăng?"
"Bách ác dâm vi thủ, nhưng sao khoái lạc lại diệu kỳ thế? Hiếu thảo không cấm yêu đương chăng?"
Chúng tôi chuyển sang phòng ngủ, tấm chiếu tre mát lạnh dưới lưng trần. Minh quỳ giữa hai chân tôi, cúi xuống hôn nơi bí mật. Lưỡi anh lướt qua môi ngoài, tách ra, chạm hột le. Tiếng rên của tôi hòa tiếng liếm láp ướt át, cơ thể cong lên như cung tên. Mùi muối mặn của dâm thủy trên lưỡi anh khi anh ngẩng lên hôn tôi. "Em ngon quá, Lan ơi," anh thì thầm. Tôi đỏ mặt, kéo anh nằm lên, tay nắm lấy dương vật anh cứng ngắc, nóng hổi, mạch đập dưới da.
Tôi vuốt ve nó, cảm nhận độ dài, độ dày, đầu khấc bóng loáng dịch nhầy. Miệng tôi ngậm lấy, lưỡi quấn quanh, vị mặn chát kích thích vị giác. Anh rên rỉ, tay vuốt tóc tôi: "Em... tuyệt vời quá." Căng thẳng dâng cao, nhịp tim hòa quyện, mồ hôi nhễ nhại nhỏ giọt xuống chiếu. Anh không chịu nổi, lật tôi nằm sấp, hôn dọc sống lưng, cắn nhẹ mông tròn lẳn.
Rồi khoảnh khắc ấy đến. Anh đặt đầu khấc vào cửa mình tôi, chậm rãi đẩy vào. Cảm giác căng đầy, đau nhói xen khoái lạc khiến tôi hét lên. "Từ từ anh..." Tiếng da thịt va chạm bắt đầu,phạch phạch, hòa tiếng thở dốc. Anh ra vào nhịp nhàng, tay bóp vú tôi từ phía sau. Mùi mồ hôi, dâm thủy, tinh dịch sắp sửa quyện lẫn không khí ngột ngạt. Nội tâm tôi vỡ òa:Dục vọng không phải ác thủ, nếu nó đến từ tình yêu chân thành.
Tôi xoay người, quấn chân quanh hông anh, cào cấu lưng anh để lại vệt đỏ. Nhịp độ tăng tốc, giường tre rung lắc dữ dội. "Anh... em sắp... ừ..." Tiếng hét khoái lạc vang vọng, cơ thể co giật, dâm thủy tuôn trào ướt đẫm. Anh gầm gừ, rút ra, phun tinh dịch nóng hổi lên bụng tôi, trắng đục đặc quánh. Chúng tôi ôm nhau, thở hổn hển, da thịt dính sát, mồ hôi nguội dần.
Sau cơn bão, bình minh le lói qua cửa sổ. Minh vuốt tóc tôi: "Em không hối hận chứ?" Tôi mỉm cười, hôn anh: "Không.Vạn thiện hiếu vi tiên, nhưng tình yêu cũng là thiện lành. Mẹ sẽ hiểu thôi." Chúng tôi dọn dẹp, anh giúp tôi nấu bữa sáng như người chồng. Cha mẹ về, không hay biết, nhưng tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Dục vọng không còn là ác thủ, mà là phần thưởng cho hiếu thảo bền bỉ.
Từ đó, những đêm trăng rằm, chúng tôi lén lút gặp nhau, mỗi lần đều mãnh liệt hơn. Tôi vẫn chăm cha mẹ chu đáo, nhưng giờ đây, cuộc sống có thêm sắc màu.Bách ác dâm vi thủ vạn thiện hiếu vi tiên– câu nói ấy giờ mang ý nghĩa mới: cân bằng dục vọng và đạo đức, mới là chân lý.