Tôi nằm co ro trên chiếc giường êm ái, tấm chăn mỏng ôm sát lấy cơ thể đang run rẩy vì cơn đau quặn thắt ở bụng.Bị nhiễm trùng ruột– bác sĩ đã chẩn đoán như vậy hai ngày trước. Những cơn tiêu chảy kéo dài khiến tôi mệt mỏi, da dẻ nhợt nhạt, mùi thuốc kháng sinh thoang thoảng trong không khí phòng ngủ. Ánh nắng chiều len qua rèm cửa, nhuộm vàng căn phòng nhỏ, nhưng tôi chẳng còn tâm trí ngắm nhìn. Minh, người yêu tôi, ngồi bên cạnh, bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên trán tôi, kiểm tra xem có sốt không.
"Em đỡ hơn chưa, Lan?" Giọng anh trầm ấm, đầy lo lắng. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh lan tỏa, hòa quyện với hương chanh từ ly nước anh vừa pha. Tôi ngước nhìn anh – đôi mắt sâu thẳm, nụ cười dịu dàng, và thân hình săn chắc dưới lớp áo phông mỏng. Bất chợt, một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng tôi. Dục vọng. Nó đến đột ngột, mạnh mẽ, bất chấp cơn đau đang hành hạ.
Tại sao lại thế này?Bị nhiễm trùng ruột có nên quan hệ tình dụckhông? Mình đang bệnh mà, nhưng cơ thể lại khao khát anh ấy đến thế. Da thịt nóng ran, nơi kín đáo bắt đầu ẩm ướt...
Tôi cắn môi, cố kìm nén. Tay tôi vô thức vuốt ve cánh tay anh, cảm nhận lớp da mịn màng, cơ bắp săn chắc bên dưới. Minh nhận ra sự thay đổi, anh cúi xuống gần hơn, hơi thở ấm áp phả vào má tôi. "Em sao vậy? Mặt đỏ bừng rồi." Tôi lắc đầu, kéo anh nằm xuống bên cạnh. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và nhịp thở dần dồn dập của chúng tôi.
Đó là buổi chiều thứ ba của cơn bệnh. Sáng nay, khi Minh đi làm, tôi đã lén mở điện thoại, gõ vội cụm từ ấy vào thanh tìm kiếm:bị nhiễm trùng ruột có nên quan hệ tình dục. Các bài viết hiện ra, khuyên nên kiêng vì nguy cơ lây nhiễm hoặc làm tình trạng tệ hơn. Nhưng dục vọng không nghe lý lẽ. Nó thì thầm trong đầu tôi, nhắc nhở về những đêm ân ái cuồng nhiệt trước đây – làn da anh trượt trên da tôi, tiếng rên rỉ hòa quyện, mùi mồ hôi mặn chát quyện với hương da thịt.
"Anh ơi, em... em muốn anh," tôi thì thầm, giọng run run. Minh ngạc nhiên, nhưng đôi mắt anh lóe lên tia lửa. Anh vuốt tóc tôi, hôn nhẹ lên trán. "Em đang bệnh, mình chờ em khỏe đã." Tôi lắc đầu, ngồi dậy, chiếc áo ngủ mỏng trượt xuống vai, để lộ bầu ngực căng tròn. "Em khỏe mà. Bác sĩ bảo chỉ cần uống thuốc, không nặng lắm. Và emthèmanh quá."
Anh do dự, nhưng bàn tay anh đã bắt đầu vuốt ve lưng tôi, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ, gửi những đợt điện giật lan tỏa. Tôi kéo anh vào nụ hôn đầu tiên – môi anh mềm mại, vị cà phê còn đọng lại, lưỡi anh quấn quýt lấy lưỡi tôi trong điệu nhảy chậm rãi. Tiếng chụt nhẹ vang lên, hòa với tiếng tim đập thình thịch. Cơn đau bụng vẫn âm ỉ, nhưng nó bị đẩy lùi bởi cơn sóng khoái cảm dâng trào.
Chúng tôi nằm nghiêng đối diện nhau, tay anh lần mò xuống dưới lớp áo, chạm vào núm vú tôi đang cứng ngắc. Tôi rên khẽ, cảm giác tê dại lan từ ngực xuống bụng dưới. "Nhẹ thôi anh, em sợ đau bụng," tôi nói, nhưng cơ thể lại ép sát vào anh. Minh gật đầu, cử chỉ anh trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh cởi áo tôi chậm rãi, ngắm nghía cơ thể tôi dưới ánh nắng vàng óng. Mùi da thịt tôi – pha lẫn chút mồ hôi và thuốc – dường như kích thích anh. Quần anh căng cứng, tôi cảm nhận được qua lớp vải.
"Em đẹp quá," anh thì thầm, môi anh lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ hồng. Tôi cong người, tay luồn vào tóc anh, kéo anh sát hơn. Những nụ hôn ướt át di chuyển xuống ngực, lưỡi anh quấn quanh núm vú, hút mạnh rồi thả ra, tạo tiếng chụt dâm đãng. Tôi ngửa cổ rên rỉ, âm thanh vang vọng trong phòng yên tĩnh. Cơn đau ruột giờ chỉ còn là cái nhức nhối xa xôi, bị dục vọng che lấp.
Mình đang làm đúng không?Bị nhiễm trùng ruột có nên quan hệ tình dục? Nhưng cảm giác này... tuyệt vời quá. Anh ấy đang tôn thờ cơ thể mình, và mình cảm thấy mạnh mẽ, được trao quyền.
Tôi đẩy anh nằm ngửa, leo lên trên, kiểm soát nhịp độ. Chiếc quần lót ẩm ướt của tôi cọ xát vào cặc anh qua lớp vải, cả hai cùng rên lên vì khoái cảm. Tôi cởi quần anh, cây cu to lớn bật ra, đầu khấc bóng loáng vì dịch nhờn. Mùi đàn ông nồng nàn xộc vào mũi tôi, khiến tôi đói khát hơn. Tay tôi vuốt ve nó chậm rãi, cảm nhận từng đường gân nổi lên, nóng hổi và giật giật trong lòng bàn tay.
"Em muốn thế nào?" Anh hỏi, giọng khàn đục vì khao khát. "Nhẹ nhàng thôi, anh nhé. Em sợ đau." Chúng tôi cười, sự gần gũi ấy làm tan biến mọi lo lắng. Tôi ngồi lên anh, từ từ để lồn mình nuốt trọn cặc anh. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi hét lên khoái lạc. Da thịt chạm da thịt, tiếng da đánh vào nhau bắt đầu vang lên nhịp nhàng. Tôi nhún nhảy chậm rãi, kiểm soát độ sâu để tránh làm đau bụng.
Minh ôm eo tôi, ngón tay bấu nhẹ vào da thịt mềm mại. Mồ hôi bắt đầu túa ra, lấp lánh trên ngực anh, mùi mặn chát hòa quyện với hương tình dục nồng nàn. Tiếng rên của anh – trầm thấp, dồn dập – kích thích tôi tăng tốc. Lồn tôi siết chặt quanh anh, nước nhờn tuôn trào, nhỏ giọt xuống đùi anh. Cơn đau ruột thỉnh thoảng nhói lên, nhưng nó chỉ làm tăng thêm sự mãnh liệt, như một lời nhắc nhở rằng khoái cảm này quý giá biết bao.
"Anh... sắp ra rồi..." Anh gầm gừ, hông đẩy lên gặp nhịp tôi. Tôi cúi xuống hôn anh cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, vị mặn của mồ hôi trên môi. Cao trào đến đột ngột – cơ thể tôi co giật, lồn co bóp dữ dội quanh cặc anh, một dòng khoái lạc nóng bỏng lan tỏa từ bụng dưới lên não bộ. Tôi hét lên, tiếng vang vọng, nước lồn phun ra ướt đẫm bụng anh. Minh bắn tinh theo, từng đợt nóng hổi xộc vào sâu trong tôi, khiến tôi run rẩy trong dư chấn.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, cơ thể dính chặt vào nhau bởi mồ hôi và dịch nhầy. Anh vuốt ve lưng tôi, hôn nhẹ lên má. "Em ổn không?" Tôi cười, cơn đau bụng dường như dịu đi phần nào, thay vào đó là sự thỏa mãn sâu lắng. "Ổn hơn bao giờ hết. Cảm ơn anh đã lắng nghe em."
Buổi tối ấy, sau khi tắm rửa sạch sẽ, chúng tôi nằm ôm nhau dưới chăn ấm. Mùi xà phòng thoang thoảng, tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ. Tôi nghĩ về những lo lắng ban đầu –bị nhiễm trùng ruột có nên quan hệ tình dục– và nhận ra rằng, với sự đồng thuận và quan tâm lẫn nhau, mọi thứ đều có thể. Dục vọng không phải kẻ thù của bệnh tật, mà là liều thuốc bổ cho tâm hồn. Minh ngủ say bên tôi, nhịp thở đều đặn như lời ru. Tôi mỉm cười, chìm vào giấc ngủ bình yên, cơ thể no đủ và trái tim tràn đầy yêu thương.