Tôi nhớ rõ ngày ấy, khi lướt qua các trang tuyển dụng trên mạng, dòng chữbkav tuyển sinh viên thực tập androidđập vào mắt tôi như một lời mời gọi đầy hứa hẹn. Là sinh viên năm cuối chuyên ngành công nghệ phần mềm, tôi háo hức nộp đơn ngay lập tức. BKAV, công ty an ninh mạng hàng đầu Việt Nam, luôn là giấc mơ của bao coder trẻ. Tôi tưởng tượng mình sẽ học hỏi được bao điều hay từ những dự án Android đỉnh cao. Nhưng không ngờ, cơ hội ấy còn mang đến một cuộc gặp gỡ thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.
Ngày phỏng vấn, tôi mặc chiếc váy ôm sát màu xanh dương nhạt, mái tóc buông xõa, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng tim đập thình thịch. Văn phòng BKAV hiện đại với những bức tường kính trong suốt, mùi cà phê mới pha lan tỏa khắp không gian. Anh Minh, trưởng nhóm Android, người tiếp phỏng vấn tôi, khiến tôi bất ngờ. Anh khoảng 28 tuổi, cao ráo, mái tóc cắt undercut gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính gọng đen. Nụ cười ấm áp của anh khi bắt tay tôi làm da thịt tôi râm ran một cảm giác lạ lùng.
"Em có kinh nghiệm với Android Studio chưa?" Anh hỏi, giọng trầm ấm vang vọng trong phòng họp nhỏ.
Tôi nuốt nước bọt, cố tập trung vào câu trả lời về các dự án cá nhân. Nhưng ánh mắt anh lướt qua tôi, dừng lại ở đường cong cổ áo khẽ hé, khiến tôi đỏ mặt. Phỏng vấn kết thúc, anh mỉm cười:"Chào mừng em đến với đội ngũ, Lan."Tim tôi nhảy múa. Tôi đã được nhận thực tập.
Tuần đầu tiên trôi qua trong guồng quay code và debug. Anh Minh hướng dẫn tôi tận tình, ngồi sát bên bàn làm việc chung. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ anh hòa quyện với hương cà phê, khiến tôi phân tâm suốt. Mỗi lần anh cúi xuống chỉ code trên màn hình, cánh tay rắn chắc chạm nhẹ vai tôi, da tôi nổi gai ốc.Sao mình lại thế này?Tôi tự hỏi, cố dập tắt những suy nghĩ lạc lối. Nhưng đêm về, nằm trên giường, tôi lại hình dung bàn tay anh vuốt ve da thịt mình.
Căng thẳng bắt đầu leo thang vào tuần thứ ba. Dự án bảo mật app Android gặp bug khó nhằn, cả team làm overtime. Văn phòng vắng tanh, chỉ còn ánh đèn bàn hắt bóng và tiếng gõ phím lạch cạch. Anh Minh và tôi ở lại muộn nhất. "Lan, em xem đoạn này đi," anh nói, kéo ghế sát lại. Hơi thở anh phả vào tai tôi, nóng hổi, mang theo vị bạc hà từ kẹo cao su. Tôi gật đầu, nhưng tay run run khi ngón tay anh vô tình chạm mu bàn tay tôi.
Anh ấy có cảm nhận được mạch đập của mình không?Tôi nghĩ thầm, mặt nóng bừng. Anh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt tôi. Không khí đột ngột nặng nề, im lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng điều hòa rì rì. "Em mệt không? Nghỉ chút đi," anh thì thầm, đứng dậy pha trà. Khi quay lại, anh đặt tách trà nóng bên bàn, rồi bất ngờ ngồi xuống cạnh tôi trên ghế sofa nhỏ ở góc phòng. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn gang tấc.
"Anh Minh, em... em thích làm việc ở đây lắm," tôi lắp bắp, cố tìm chủ đề. Anh cười, tay khẽ đặt lên đầu gối tôi – một cử chỉ an ủi, nhưng điện giật lan tỏa khắp người. "Anh cũng thích có em ở đây. Em thông minh, và... xinh đẹp." Lời anh như mật ngọt, kéo tôi vào vòng xoáy. Tôi ngẩng lên, môi anh chỉ cách môi tôi một hơi thở. Tim tôi đập loạn xạ, mùi da thịt anh quyện với không khí đêm khuya khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Rồi anh hôn tôi. Mềm mại ban đầu, môi anh chạm môi tôi như lướt nhẹ cánh hoa, rồi dần sâu hơn, lưỡi anh khám phá khoang miệng tôi với vị trà thảo mộc ngọt ngào. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay ôm lấy cổ anh, cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới lớp áo sơ mi.Đây là thật sao? Mình đang làm gì vậy?Nội tâm tôi gào thét, nhưng cơ thể đã đầu hàng. Chúng tôi đứng dậy, anh bế tôi lên bàn làm việc, giấy tờ rơi lả tả xuống sàn.
Tay anh lần mò nút áo tôi, từng chiếc bung ra, để lộ làn da trắng mịn dưới ánh đèn neon xanh. Anh ngắm tôi, mắt tối sầm dục vọng. "Em đẹp quá, Lan," anh thì thầm, môi lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ làm tôi rên rỉ. Mùi mồ hôi mặn mòi từ anh hòa với hương da thịt tôi, tạo nên thứ hỗn hợp gây nghiện. Tôi cởi áo anh, ngón tay lần theo đường cơ ngực rắn rỏi, núm vú anh cứng lại dưới đầu ngón tay tôi. Tiếng thở dốc của cả hai vang vọng, xen lẫn tiếng vải sột soạt.
Anh quỳ xuống, váy tôi bị kéo tụt, quần lót ren mỏng manh lộ ra. Ngón tay anh vuốt ve đùi trong, chậm rãi tiến vào nơi ẩm ướt nhất. Tôi cong người, cảm giác tê dại lan tỏa từ lõi, nước nhờn tuôn trào. "Anh... đừng dừng," tôi van xin, tay bấu chặt mép bàn. Lưỡi anh thay thế, liếm láp nhịp nhàng, vị mặn ngọt của tôi khiến anh gầm gừ hài lòng. Mỗi cú chạm lưỡi như lửa cháy, đẩy tôi lên đỉnh điểm đầu tiên, cơ thể co giật trong khoái lạc, tiếng hét khe khẽ bị anh nuốt chửng bằng nụ hôn.
Chúng tôi chuyển sang sofa, anh ngồi xuống, tôi trèo lên đùi anh. Quần anh tụt xuống, dương vật anh cương cứng, nóng bỏng chạm vào bụng dưới tôi. Tôi cầm lấy, vuốt ve từ gốc đến đầu, cảm nhận mạch đập mạnh mẽ. "Em muốn anh," tôi thì thầm, từ từ ngồi xuống, để anh lấp đầy tôi từng phân. Cảm giác căng tràn, đau ngọt khiến tôi cắn môi. Anh ôm eo tôi, thúc hông lên, nhịp điệu chậm rãi rồi dồn dập. Da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn, mùi tình dục nồng nàn bao trùm.
Mình đang hòa quyện với anh, hoàn hảo đến thế này,tôi nghĩ, mắt nhìn sâu vào mắt anh, thấy dục vọng và tình cảm lẫn lộn. Tay anh xoa nắn vú tôi, nhéo núm hồng hào, kéo tôi vào cơn sóng thứ hai. Chúng tôi thay đổi tư thế, anh ở trên, đâm sâu mạnh mẽ, mỗi cú thúc chạm điểm G khiến tôi hét lên tên anh. Tiếng rên của anh hòa quyện, "Lan... em tuyệt vời quá," thúc giục tôi siết chặt anh hơn. Cao trào đến cùng lúc, anh rút ra, phun trào lên bụng tôi, nóng hổi, trong khi tôi run rẩy ôm lấy anh.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển trên sofa, da thịt dính sát nhau, mồ hôi nguội dần. Anh vuốt tóc tôi, hôn trán dịu dàng. "Em ổn chứ?" Anh hỏi, giọng đầy lo lắng. Tôi gật đầu, mỉm cười, cảm giác bình yên lan tỏa. "Em hạnh phúc, anh Minh. Đây là điều em không ngờ tới khi thấybkav tuyển sinh viên thực tập android." Anh cười, ôm tôi chặt hơn.
Sáng hôm sau, văn phòng trở lại nhộn nhịp, nhưng giữa chúng tôi có bí mật ngọt ngào. Những cái nhìn lén lút, chạm tay vô tình, hứa hẹn nhiều đêm overtime nữa. Thực tập ở BKAV không chỉ dạy tôi code Android, mà còn mở ra chương mới trong đời – chương của đam mê và tình yêu mãnh liệt. Tôi biết, từ nay, mỗi dòng code sẽ mang theo hơi ấm của anh.