Ánh đèn neon mờ ảo từ quán cà phê nhỏ hắt ra vỉa hè ẩm ướt sau cơn mưa Sài Gòn. Tôi ngồi ở góc khuất, tay cầm ly cà phê đen đá, vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi, hòa quyện với nỗi cô đơn quen thuộc. Đã ba năm kể từ khi bác sĩ thông báo tôi mắcbệnh lây qua đường tình dục không chữa khỏi được. Herpes, họ gọi nó như vậy. Không đau đớn thường xuyên, nhưng nó như bóng ma, khiến mọi cuộc hẹn hò trở thành địa ngục thử thách. Tôi, Lan, 28 tuổi, vẫn khao khát hơi ấm da thịt, vẫn mơ về những cái chạm không e ngại.
Hôm nay, tôi đến đây theo lời mời từ một nhóm kín trên Facebook – nơi những người như tôi chia sẻ. Không phải để than vãn, mà để tìm sự đồng cảm. Cửa quán mở ra, gió mang theo mùi mưa và khói xe. Anh bước vào, cao ráo, áo sơ mi trắng ôm sát thân hình săn chắc. Minh, theo profile. Ánh mắt anh quét qua, dừng lại ở tôi. Tim tôi đập nhanh hơn, một cơn rạo rực lạ lùng lan từ ngực xuống bụng.
"Chào Lan, anh là Minh. Ảnh hưởng thật đấy, trông em xinh hơn profile nhiều."
Giọng anh trầm ấm, như nhung vuốt ve tai tôi. Chúng tôi bắt chuyện tự nhiên, về công việc, về Sài Gòn đêm mưa. Rồi, như dòng chảy không thể tránh, chủ đề chạm đếnbệnh lây qua đường tình dục không chữa khỏi được. Anh kể trước, giọng bình thản: herpes, cũng ba năm, từ một mối tình cũ. Tôi gật đầu, mắt nhìn sâu vào mắt anh.
Sao lại dễ chịu thế này? Không cần giải thích, không cần che giấu. Chúng tôi cùng một thuyền, tự do lao vào nhau mà không sợ hãi.
Anh cười, bàn tay to lớn đặt nhẹ lên tay tôi. Da anh ấm áp, hơi thô ráp từ những ngày làm việc ngoài trời. Cái chạm ấy như điện giật, đánh thức mọi giác quan. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, lẫn với hương cà phê, khiến tôi nuốt nước bọt. Chúng tôi rời quán, mưa đã tạnh, không khí ẩm ướt ôm lấy cơ thể. Tay anh nắm tay tôi, dẫn về căn hộ nhỏ của anh cách đó hai con phố.
Cửa đóng sập lại, tiếng khóa lách cách vang vọng trong hành lang hẹp. Ánh sáng vàng từ đèn ngủ hắt lên tường, tạo bóng đổ dài. Minh quay lại, mắt anh cháy bỏng."Lan, anh muốn em. Không lo lắng gì cả."Giọng anh khàn khàn, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi. Tôi gật đầu, tim đập thình thịch như trống hội. Tay anh vuốt ve má tôi, ngón cái lướt qua môi dưới, kéo nhẹ. Tôi hé miệng, lưỡi anh lao vào, vị cà phê và men răng nam tính xâm chiếm vòm họng. Nụ hôn sâu, ướt át, tiếng chụt chụt vang lên khi lưỡi quấn quýt.
"Lan, anh muốn em. Không lo lắng gì cả."
Tôi cởi nút áo anh, ngực anh rộng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da rám nắng. Mùi mồ hôi nhè nhẹ, mặn mòi, kích thích mũi tôi. Tay tôi lướt xuống bụng anh, cảm nhận từng múi săn chắc co giật dưới đầu ngón tay. Anh rên khẽ, âm thanh trầm đục rung động không khí.Trời ơi, sao lâu lắm rồi mình mới được chạm thế này? Không sợ lây lan, chỉ có khoái lạc thuần túy.
Anh đẩy tôi ngả xuống giường, nệm mềm lún xuống dưới trọng lượng hai cơ thể. Áo tôi bay mất, tay anh xoa nắn bầu ngực qua lớp ren mỏng. Núm vú tôi cứng ngắc, cọ xát vải, gửi cơn ngứa ngáy ngọt ngào lan khắp người. Miệng anh ngậm lấy một bên, lưỡi xoáy quanh, hút mạnh. Tôi cong người, rên rỉ, tiếng thở dốc hòa quyện với tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ. Hơi thở anh nóng bỏng trên da, mùi da thịt anh quyện với nước hoa, khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Tay anh lần xuống, cởi quần tôi, ngón tay lướt qua mu, nơi đã ướt át từ lâu."Em ướt nhẹp rồi, Lan."Anh thì thầm, giọng đầy thỏa mãn. Ngón tay anh xâm nhập, chậm rãi, móc nhẹ vào thành âm đạo. Tôi cắn môi, cảm giác đầy đặn, trơn tru lan tỏa. Tiếng nước nhờn chẹp chẹp khi anh ra vào, nhịp nhàng tăng dần. Tôi nắm tóc anh, kéo sát, hôn ngấu nghiến. Mùi tóc anh ẩm mưa, vị mồ hôi mặn trên môi.
"Em ướt nhẹp rồi, Lan."
Mình đang sống, thực sự sống. Bệnh lây qua đường tình dục không chữa khỏi được kia giờ chỉ là cầu nối, không phải gông cùm.Tôi nghĩ thầm, trong khi tay anh cởi quần, con cặc anh bật ra, cứng ngắc, mạch máu nổi rõ. Dài, dày, đầu khấc bóng loáng tiền dịch. Tôi quỳ xuống, miệng ngậm lấy, lưỡi liếm quanh quy đầu, vị mặn tanh đặc trưng của đàn ông. Anh rên lớn, tay vuốt tóc tôi, hông đẩy nhẹ. Tôi nuốt sâu, họng co bóp, nước bọt trào ra khóe miệng.
Anh kéo tôi lên, lật ngửa, chân tôi dang rộng. Mắt anh nhìn thẳng, xin phép im lặng. Tôi gật, mông nâng cao. Con cặc anh chạm lối vào, chậm rãi đẩy. Cảm giác căng tràn, da thịt cọ xát, khiến tôi hét khẽ. Anh nằm đè lên, ngực ép ngực, nhịp tim anh đập loạn xạ bên tai tôi. Mùi mồ hôi chúng tôi hòa quyện, mặn mồ, ngọt ngào. Anh rút ra vào, chậm rồi nhanh, tiếng da thịt vỗ bạch bạch vang vọng.
Tôi quấn chân quanh hông anh, móng tay cào lưng, để lại vệt đỏ. Mỗi cú thúc sâu, chạm tử cung, gửi sóng khoái lạc dâng trào."Mạnh nữa, Minh... Đừng dừng!"Tôi thì thào, giọng lạc đi. Anh tăng tốc, hông dập liên hồi, mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, mát lạnh trên da nóng bỏng. Không khí nặng mùi tình dục, tiếng rên rỉ, thở dốc, tiếng giường kêu cót két.
"Mạnh nữa, Minh... Đừng dừng!"
Căng thẳng tích tụ, cơ thể tôi siết chặt, vú nảy tưng theo nhịp. Tay anh xoa âm vật, ngón cái day mạnh. Cơn cực khoái ập đến, tôi cong người, hét lớn, âm đạo co thắt mút lấy anh. Sóng sung sướng lan từ bụng dưới lên não, mắt mờ đi, tai ù ù. Anh rên vang, rút ra, phun tinh dịch nóng hổi lên bụng tôi, từng đợt trắng đục, mùi tanh nồng.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, da dính mồ hôi. Tay anh vuốt ve tóc tôi, môi hôn nhẹ trán. Mưa ngoài cửa sổ rơi lộp độp, dịu dàng ru êm.Đây không phải kết thúc, mà là bắt đầu. Với anh, bệnh kia không còn là gánh nặng.
Sáng hôm sau, nắng len qua rèm, chiếu lên cơ thể trần trụi. Minh pha cà phê, chúng tôi ngồi bên cửa sổ, tay trong tay. Anh kể về những đêm cô đơn, tôi chia sẻ nỗi sợ hãi từng có. Giờ đây, mọi thứ thay đổi. Chúng tôi hẹn gặp lại, không hứa hẹn vĩnh cửu, nhưng đầy hy vọng. Nụ hôn tạm biệt ngọt ngào, vị cà phê còn đọng trên môi.
Ra đường, Sài Gòn nhộn nhịp, tôi bước đi nhẹ nhàng hơn.Bệnh lây qua đường tình dục không chữa khỏi đượckhông còn là lời nguyền, mà là phần của tôi, và giờ là của chúng tôi. Đam mê thực sự, tự do thực sự.